Một sản phẩm của DORE

Lang thang Côn Đảo – Cảm nhận thiên đường giữa trần gian

Lang thang Côn Đảo – Cảm nhận thiên đường giữa trần gian

19

Sau khi trải qua một số chuyện, tôi quyết định xách balo độc hành ra Côn Đảo.

Côn đảo – một hòn đảo đẹp, hoang sơ và an toàn nhất mà tôi từng biết. Ngạc nhiên và ấn tượng nhất vẫn là sự an toàn của Côn đảo, dường như ở đây không có khái niệm trộm cướp hay mất cắp gì cả. Tôi đem xe máy từ đất liền qua, đi ra giữa biển câu cá, để cả xe cả chìa khóa trong này, vào vẫn thấy chiếc xe còn nguyên. Tối ở các khách sạn, motel đều để xe ở ngoài, không dẫn vào nhà như ở đất liền.

Trưa nắng, tôi tình cờ chạy ngang nhà cô chú kia, thấy giàn bầu, bí và đủ loại cây ăn quả, mát mẻ trong lành, lại có cái võng, thế là bỏ xe leo lên võng ngủ hơn 1 giờ đồng hồ. Tỉnh dậy thấy chú để thêm cả cây quạt máy cho tôi mát. Qua cuộc nói chuyện, mới biết là quê chú ở Long Hải, sau 3 lần đi ra Côn đảo này du lịch, cô chú đã quyết định mua 1 mảnh đất ngoài này sống nhàn nhã tuổi già. Cô chú nói trồng rau, trái cây,…bà con ở đây ai muốn ăn thì qua hái, cô chú không bán. Ngồi nghe cô chú kể về con người, lịch sử,..ở Côn đảo mà thích dễ sợ.

* Thấy đa số mọi người đến đây du lịch đều đi từ 2 người trởi lên, chỉ có tôi là lang thang 1 mình ( có hơi bị tủi thân,) nhưng tôi lại thấy thoải mái, thấy bản thân can đảm, gan dạ ghê. Khi trải nghiệm cuộc sống bên ngoài thì tôi cảm thấy yêu bản thân mình hơn, cảm thấy cuộc sống này thật ý nghĩa, vẫn có nhiều người tốt tồn tại trên xã hội đầy toan tính này. Tôi tin cuộc sống luôn tươi đẹp

1.PHƯƠNG TIỆN ĐẾN CÔN ĐẢO

Do không bị say xe, say sóng và muốn tiết kiệm, tôi xuất phát từ Sài gòn đến Cảng Cát Lở, đến đây mua vé tàu đi Côn đảo ( giá vé nằm 200k/người – giá vé ngồi 85k/người). Tàu khởi hành lúc 17h chiều 31/8 và đến nơi vào 5h sang ngày 1/9. Tàu cho phép chở cả xe máy theo ( giá vé xe máy là 50.000đ/xe), nhưng nhớ để xăng ít thôi vì khi đem lên tàu họ sẽ rút sạch xăng, và đến Côn đảo họ chỉ đổ vào xe khoảng 300ml xăng đủ để chạy lên thị trấn đổ xăng.

Ở đảo chỉ có 2 cây xăng duy nhất (lúc trước có 1 nhưng giờ là 2) nên chú ý mà đổ xăng, không thì dẫn bộ thì thật đáng thương

Vé tàu

2.PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN TRÊN ĐẢO

Tôi đem xe máy theo nên phương tiện di chuyển vẫn là xe máy.

3.NHÀ NGHỈ Ở CÔN ĐẢO

Ở Côn đảo thì có vô số resort, motel, hotel, giá cả hợp lý. Tôi là kẻ khá liều lĩnh, đi đâu tôi không bao giờ đặt phòng trước, đến đó rồi chạy vòng vòng kiếm phòng ( tính hơi bị lạ ahii).Tôi thuê motel trên đường giáp biển ( giá 300k/đêm ).Nếu lễ tết chắc giá sẽ tăng gấp đôi. Tôi đi cũng trong dịp lễ nhưng do may mắn nên thuê được phòng tốt, giá lại ok.

Nghe người địa phương ở đây nói thì Six Senses Côn đảo (năm trên đường Cỏ Ống chạy từ sân bay vào thị trấn) là resort đẹp nhất ở Côn đảo, cả resort đều bao quanh bởi biển và núi nên tầm nhìn rất đẹp. Trên đường ra sân bay tôi cũng đã ghé qua, đúng là đẹp tuyệt với, nhưng giá rất cao nên chỉ đứng nhìn, rồi chạy tiếp.

4.ĐẶC SẢN CÔN ĐẢO

– Hạt bàng bọc đường hoặc rang muối. Những cây bàng ở đây to như cây cổ thụ, những trái bàng được người dân đem phơi khô và đập ra lấy cái hạt bên trong rồi đem rang muối hay ngào đường. Lần đầu tiên thấy và ăn thử thấy cũng ngon và lạ.

5.LỊCH TRÌNH

5h30 sáng thì tàu đến Cảng Bến Đầm, từ Cảng chạy vào thị trấn khoảng 12km và chỉ có 1 đường duy nhất. Trên đường chạy vào thị trấn sẽ qua Mũi Cá mập – có hình dáng như phần đầu của cá mập trắng (ở đây mà chụp hình thì quá tuyệt vời ). Trên đường chạy ra thị trấn, sẽ thấy mấy chú khỉ, chú sóc, dạn dĩ đứng giữa đường như chào mời tôi. Tôi chạy vào thị trấn kiếm và nhận phòng, để đồ đạc, tắm mát mẻ xong, chạy ra Chợ Côn đảo kiếm gì ăn. Sau khi ăn xong, bắt đầu hành trình tham quan Côn đảo.

Nhà tù Côn đảo

Từng học lịch sử tôi biết Côn đảo – nơi giam giữ các chiến sỹ cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến trường kỳ, những hình thức tra tấn dã man mà các chiến sỹ phải đón nhận. Nhưng, đó chỉ là trên sách vở, khi đến tận nơi, chứng kiến tận mắt, nghe cô hướng dẫn viên nói mà tôi cảm thấy rùng mình và ghê sợ trước những căn phòng nóng bức và ngột ngạt với những hình thức lao động khổ sai, với những công cụ tra tấn rùng rợn nhất, mất nhân tính nhất,…không hiểu sao tôi đã rơi lệ.

Nhà tù côn đảo

Tôi mua vé vào cổng tại trại giam Phú Hải ( giá vé 20k/người – 1 vé được tham quan tất cả hệ thống nhà tù ở Côn đảo – được tặng thêm 1 huy hiệu mang hình dáng Côn đảo trên bản đồ)

Trại giam Phú Hải

– Chuồng cọp kiểu Pháp

– Chuồng cọp kiểu Mỹ

– Hầm phân bò: Nghe cô hướng dẫn viên nói, mãi đến năm 1975 khi giải phóng Côn đảo, người dân nghe thấy có tiếng người kêu ở dưới và phát hiện ra 2 bác đang bị ngâm ở dưới, hầm phân có chiều sâu 3m, chứa phân từ chuồng bò, dùng để ngâm những người tù, khi 2 bác đó được đem lên thì giòi ăn đến xương, đêm vào đất liền cấp cứu thì đã chết vì sức yếu.

– Nhà tù Phú Hải

– Trại giam Phú An

Miếu Bà Phi Yến – An Sơn Miếu

Đường chạy vào Miếu cảnh sắc thật tuyệt vời – con đường thẳng tấp với 2 hồ sen 2 bên (hoa sen nở rộ cả hồ) núi non bao bọc.

Miếu bà phi yến

Vân sơn tự – Chùa núi Một

Tọa lạc giữa lưng chừng núi Một – vượt qua hơn 200 bậc thang dốc núi để lên chùa. Đặc biệt, trên chùa có rất nhiều khỉ. Chúng chẳng sợ con người, lúc tôi đến, chúng kêu hú và thế là nguyên bầy chạy ra như để chặn lại không cho ai quấy rầy và “ xin xỏ” thức ăn. Trong balo có 1 ly mì gói cũng đành ngậm ngùi cho chúng

Vân sơn tự

Bảo tàng Côn Đảo

Có rất nhiều hiện vật, cổ vật, hình ảnh và các tư liệu từ thời thuộc Pháp. Thích nhất vẫn là hiện vật các loài sinh vật biển.

Bảo tàng côn đảo

Cầu tàu 914

Từ mép lộ trước cổng Dinh Chúa đảo lao thẳng ra vịnh Côn Sơn, có hơn 914 người đã chết trong lúc xây dựng Cầu Tàu, bị núi lở, đá đè hoặc chết vì đòn roi khi chuyển đá.

Tuy đáng sợ, nhưng nơi đây lại là nơi tập trung dân địa phương, khách du lịch,…đến đây tắm biển và tham quan vào mỗi buổi chiều mát.

Cầu tàu 914

Dinh Chúa đảo

Từng là nơi ở và làm việc của mấy đời Chúa đảo. Nó thể hiện cuộc sống xa hoa, quyền lực, sự thống trị của Chúa đảo bên cạnh cuộc sống nghèo nàn, đau thương của những người tù.

Dinh chúa đảo

Câu cá và lặn biển ngắm san hô

Sau khi tham quan các địa điểm lịch sử xong, tôi kiếm gì ăn và ngủ 1 giấc đến 15h chiều. Tình cờ quen 1 người bạn sống từ bé đến lớn ở Côn Đảo, nhà bạn đó đánh bắt cá và có bè ở giữa biển . Bạn ấy dẫn mình đi tham quan đủ nơi, cứ như hướng dẫn viên chuyên nghiệp. Biết tôi thích lặn biển ngắm san hô ( Giá dịch vụ lặn biển ngắm san hô rất cao nên tôi thích nhưng lại không có đủ tiền để tham gia ), thế là bạn ấy dẫn về nhà bạn ở dưới bè, tầm 15h-16h chiều nước rút, chỉ cần đeo kính vào và lặn xuống là có thể thấy được san hô, lần đầu tiên biết cảm giác ở dưới biển nhìn ngắm từng rặn san hô đủ màu sắc, chỉ tiếc là không thể đem điện thoại xuống chụp ảnh (bỏ quên bao chống nước tiếc ghê), từng rặn san hô đủ màu sắc vô cùng đẹp, ngắm thôi chứ không được bẻ, nếu bị phát hiện sẽ bị ở tù mọc răng luôn ( nghe bạn đó nói vậy). Sau khi ngắm san hô xong, leo lên bè ngồi câu cá.

Nghĩa trang Hàng Dương

Lần đầu tiên trong đời, đúng 12h đêm 1 mình 1 ngựa chạy đến Nghĩa trang đi viếng mộ. Khác với những nghĩa trang khác là u ám, đáng sợ, còn ở Nghĩa Trang Hàng Dương thì đông như trẩy hội. Tất cả mộ của các liệt sỹ đều nghi ngút nhan đèn và hoa thơm. Nhưng đăc biệt vẫn là mộ cô Sáu ( Anh hùng liệt sỹ Võ Thị Sáu)- đầy hoa và vật tế lễ.

Nghĩa trang Hàng Dương nơi có mộ của hơn 2000 liệt sĩ và là nơi lúc xưa xử bắn cô Sáu.

Nghe người dân ở đó kể lại, Nghĩa trang Hàng Dương lúc xưa chỉ là những bãi đất đá, mọc rất nhiều cây Dương ( nên có tên Hàng Dương ). Lúc trước, chúa đảo đã từng cho đập phá mộ cô Sáu nhưng đập nửa chừng thì những người tham gia đều bị hóa điên, người dân thấy vậy nên xây thêm 1 cái bia khác (gần đó )cho cô Sáu, vẫn giữ lại bia mộ đập dở của chúa đảo như bằng chứng để tố cáo tội ác của chúng.

Trước mộ cô Sáu là cây lê-ki-ma xum xê trái, được đem từ Quê hương Đất Đỏ của cô vào trồng.

Người dân ở đây tin tưởng tuyệt đối vào sự linh thiên của Cô Sáu.

Bãi Đầm Trầu – ốc đảo xanh giữa biển trời Côn đảo

Sau khi ăn sang no nê, tôi chạy thẳng từ trung tâm theo đường Cỏ Ống hướng ra sân bay để đến Đầm Trầu. Trên đường, sẽ chạy qua mũi Thuyền Bể – cũng giống như mũi Cá Mập – có hình dạnh như 1 chiếc thuyền bể. Đường thì tuyệt đẹp, 1 bên là biển xanh 1 bên là vách núi sừng sững (nhìn những hòn đá to ơi là to trên núi như muốn rớt xuống bất cứ lúc nào) .

Để vào bãi Đầm Trầu phải chạy vào con đường đất khoảng 1km, qua Miếu Cậu 700m ( đường ghồ ghề, toàn hố khủng long, … yếu tay láy là té như chơi)

Bãi Đầm Trầu được xem là bãi biển đẹp nhất ở Côn Đảo. biển xanh cát trắng, vẻ đẹp hoang sơ, thơ mộng.

Sauk hi vượt đoạn đường đất ghồ ghề, khó chạy hơn 1km, tôi đã tắm, đã hòa vào làn nước xanh biếc, trong veo, mát lạnh, cùng bờ cát thoai thoải mịn màng, để rửa đi những cát bụi, những u sầu của cuộc sống,… Cảm giác đi lang thang trên biển, ngắm trời, ngắm biển, ngắm những hòn đảo nho nhỏ,…cảm giác tuyệt vời.

Vịnh Đầm Tre

Trên đường ra bãi Đầm Trầu, sẽ chạy qua Vịnh Đầm Tre – cách sân bay Côn Đảo khoảng 3km.

Vì không đủ thời gian, tôi chỉ đi ngang nhưng không chạy vào

Bãi Ông Đụng – Cầu Ma Thiên Lãnh

Từ đường Võ Thị Sáu ( chợ Côn đảo ) chạy thẳng qua Khu vườn quốc gia khoảng 3km tới một con đường nhỏ, cây cối 2 bên mọc um tùm, leo hết con dốc thì đến di tích Cầu Ma Thiên Lãnh – do Pháp bắt các tù nhân xây dựng trên núi cao để vượt sang phía bên kia núi ( có tời 356 tù nhân bỏ mạng vì đói, vì rét, vì tai nạn để xây dựng cầu nhưng vẫn chưa hoàn thành)

Từ di tích Cầu Ma Thiên Lãnh, đi bộ vượt núi ( do đi 1 mình nên t đã ghép đoàn với 1 nhóm khách du lịch ) sẽ tới bài tắm Ông Đụng- làn nước trong xanh ấm áp ( do tắm ở Bãi Đầm Trầu rồi nên tôi không tắm nữa ).

Đi dạo xong, tôi ra về xách xe máy chạy thẳng về Cảng Bến Đầm để trở về đất liền.

Kết thúc cuộc hành trình độc hành lần thứ n….

* Những trải nghiệm lần đầu tiên trong đời.

– Ngắm hoàng hôn giữa biển khơi ( không thấy đất liền,xung quanh toàn biển và biển )

– Lênh đênh trên biển hơn 12 giờ, nói chuyện và làm quen với những người dân bản địa qua đất liền mua hàng về cảm giác như là diễn viên trong Titanic.

– Đêm 12h, 1 mình 1 ngựa đi viếng mộ các anh hùng liệt sỹ và cô Sáu – đúng 12h đêm thì trời bỗng mưa lớn và dai kinh khủng.Tôi phải chạy trong mưa qua con đường tối thui về hotel.

– Lặn biển ngắm san hô và câu cá ở giữa biển.

– Vẫn chưa xem được Vích đẻ trứng ( do giá tham quan cao quá !!!…)

– Buổi chiều mát ngồi dọc bờ biển gần cầu tàu 914 uống cà phê, ăn hải sản,…nói chuyện với mấy chú, mấy bác nơi đây.

– Điểm đặc biệt ở Côn đảo là mọi người dân sống trên đảo đều được đóng tất cả bảo hiểm, ở chính quyền lại từng nhà để mua bảo hiểm cho người dân.

* Côn đảo rất nhỏ, chạy vòng vòng cũng có nhiêu đường, không sợ bị lạc đường

* TỔNG CHI PHÍ cho chuyến hành trình ( ăn uống, ngủ nghỉ, vé tàu khứ hồi,…): 1.100.000đ

=>> Tạm biệt Côn đảo – nơi mang vẻ đẹp bình dị, hoang sơ, người dân thân thiện dễ gần, lành tính,… Tuy ở đây với thời gian không dài, nhưng để lại trong tôi rất nhiều kỉ niệm, những cảm xúc mà tôi sẽ không thể nào quên.

Tôi sẽ rất nhớ các bạn, nhớ cô chú,…

Nguồn: FB Ốc Đảo

Bình luận hiện đang đóng